Ứa nước mắt nghe chuyện những nàng dâu bị nhà chồng đối xử tệ bạc

Vì nhẹ dạ và kém may mắn, những cô gái này đã gặp phải nhà chồng không ra gì để rồi phải đày đọa bản thân mình vào chuỗi ngày bất hạnh và muôn phần cay đắng.

Trước khi kết hôn, người phụ nữ nào cũng mong mình sẽ gặp được gia đình tốt, có một cuộc sống yên bình và hạnh phúc bên chồng con. Nhưng không phải ai cũng may mắn nhận được niềm vui đủ đầy như vậy. Chỉ vì một quyết định sai lầm và chọn phải gia đình chồng không tốt mà nhiều người đã phải trả giá bằng chính hạnh phúc của cuộc đời mình…

Nhẹ dạ lấy phải chồng nghiện và bước trượt dài trong ma túy

33 tuổi, chị Nguyễn Khánh Ly (Hai Bà Trưng, Hà Nội) đã từng một lần thất bại trong hôn nhân vì chồng nghiện ngập. Để rồi sau khi bị chính gia đình chồng lừa dối trắng trợn đến 2 lần, chị tiếp tục trượt dài và sa ngã trong “cái chết trắng”.

Do nhẹ dạ, và bị cái mác đẹp trai, mồm mép của người yêu “chinh phục” ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên, Khánh Ly có bầu chỉ sau vẻn vẹn có 4 tháng yêu đương. Để hợp thức hóa cái bụng ngày một lớn lên trong Ly, bố mẹ hai nhà đã gặp gỡ và tính chuyện cưới xin. Nhưng vì lúc ấy Ly chưa đủ tuổi đăng ký kết hôn nên đám cưới vẫn được tổ chức rình rang như bình thường. Còn giấy đăng ký kết hôn, cả hai bên nhà dự định khi Ly đủ 18 tuổi sẽ đi đăng ký sau.

Sau đám cưới, bố mẹ chồng Ly cho 2 vợ chồng Ly ở riêng trong một căn hộ tập thể nhỏ 16m2 trên phố Tông Đản (Hà Nội). Thời gian ấy, Ly mang bầu và vẫn phụ mẹ bán hàng. Còn chồng đi làm điện nước tự do.

nha chong 1

Ly kể lại cuộc đời bất hạnh của mình khi ở trung tâm giáo dục và chữa bệnh Ba Vì 2.

Sau gần 5 tháng lấy nhau, một ngày Ly đau đớn phát hiện ra chồng nghiện ma túy. Thấy Ly đã biết mọi chuyện nên chồng Ly không cần phải giấu giếm nữa. Anh cũng không đi làm như trước mà ngang nhiên hút, chích ngay tại nhà. “Đau khổ và sốc quá, mình gọi điện về cho mẹ chồng. Mẹ chồng bảo anh đã bị nghiện từ 1 năm trước và đã rất nhiều lần cai nhưng không thành rồi. Bà còn nói, cứ tưởng khi lấy vợ nó sẽ nghĩ lại mà cai nhưng giờ vẫn thế” – Ly kể.

Khi Ly đau đớn hỏi mẹ chồng rằng: “Tại sao biết con trai nghiện mà mẹ không bảo con?”, bà lạnh lùng và thẳng thừng trả lời: “Ai bảo cô ngu không tìm hiểu kỹ. Còn tôi, tôi chẳng có trách nhiệm hay nghĩa vụ phải khai báo với cô chuyện này. Giờ gạo nấu thành cơm rồi nên tôi cũng chẳng giấu cô làm gì nữa. Cơ sự nó đã thế, cô là vợ phải chịu thôi”.

Từ ngày biết lấy phải chồng nghiện, cuộc sống của Ly thay đổi 180 độ. Hàng ngày Ly phải bán hàng cùng mẹ để nuôi chồng nghiện và nuôi con gái nhỏ. Nhiều lần, vì không có tiền đưa cho chồng hút, đâm, chích, Ly đã bị chồng đánh đập không thương tiếc. Không chỉ thế, chồng Ly còn mang hết đồ đạc trong nhà bán. Đến cái xoong bột, bình sữa của con, chồng nghiện của Ly cũng bán cho đồng nát lấy tiền chơi.

Thấy con trai trên Hà Nội ngày càng nghiện ngập nặng, khi có tiền thu hồi đất ruộng ở quê, bố mẹ chồng Ly đã cho chồng Ly đi cai nghiện. Sau khi cai nghiện xong, nhà chồng chạy cho Minh đi xuất khẩu lao động sang Đức để bắt đầu cuộc sống mới. Những ngày đầu chồng Ly sang Đức làm, mỗi tháng qua người bà con, anh cũng gửi cho mẹ con Ly 100 – 200 USD.

Nhưng đùng một cái, chưa đầy một năm sang Đức làm, Ly nhận được tin chồng đã âm thầm cưới một người phụ nữ khác cũng đang lao động bên đó làm vợ. Người phụ nữ này cùng quê với quê chồng của Ly. Sững sờ nhất là khi Ly biết rằng đây là một kế hoạch mà cả chồng và gia đình chồng cùng bắt tay thực hiện để lừa dối mẹ con cô cho tới tận phút cuối cùng. Sau khi nghe chính lời xác nhận phũ phàng từ mẹ chồng, mẹ con Ly còn phải nuốt nước mắt dọn đồ đạc ra khỏi nhà để trả căn nhà đang ở cho mẹ chồng mà không thể kêu ca khi nhà chồng vin vào cớ “hai người không có giấy đăng ký kết hôn” ra bắt bí.

Chán chường với số phận của mình, càng chán hơn cuộc hôn nhân bỗng chốc bị nhà chồng phủi bay, bà mẹ một con cứ thế buông xuôi và trượt dài sa ngã. Ban ngày Ly vẫn bán hàng, nhưng đêm đến vì quá chán, quá buồn, quá hận chồng và nhà chồng tệ bạc, cô bắt đầu lao vào ma túy đá.

Năm 2011, khi đang tụ tập chơi ma túy đá cùng với vài người bạn ở Bến xe Lương Yên (Hà Nội), Ly đã bị bắt vào Trung tâm giáo dục và chữa bệnh Ba Vì 2. Những tháng ngày cai nghiện và lao động tại nơi cách xa Hà Nội này, Ly mới thấm thía về sai lầm và ân hận khi nghĩ đến con gái nhỏ.

Nhà chồng ghẻ lạnh sau tai nạn mất con đau đớn

Cùng cảnh ngộ như chị Khánh Ly, chị Nguyễn Thị Hằng (SN 1983), trú tại thôn Trúc, xã Ngũ Đoan, huyện Kiến Thụy, T.P Hải Phòng cũng từng phải chấp nhận chung sống với một ông chồng điên điên khùng khùng chỉ vì không tìm hiểu kỹ về người yêu trước khi cưới. Nhưng số phận của chị thì còn đau khổ hơn khi sau khi cưới, ông chồng chỉở nhà mà không làm gì, toàn bộ gánh nặng kinh tế trong nhà đều do một tay Hằng lo toan.

Đến khi Hằng mang thai và sinh cô con gái đầu lòng, vừa phải đi làm công nhân kiếm tiền, vừa nuôi chồng bị thần kinh không ổn định, lại một nách chăm con nhưng cô vẫn không hề phàn nàn lấy một câu. Cho tới khi tai họa bất ngờập đến vào đúng lúc Hằng mang bầu đứa con thứ hai.

Đó là ngày 15-4-2013, khi đang trên đường đi làm như bao ngày bình thường khác thì Hằng bị tai nạn giao thông, một chiếc xe công nông bất ngờ chồm lên người khiến cô bị thương nặng. Lúc ấy, Hằng đã gần sát những ngày cuối cùng của thai kỳ. Sau tai nạn bất ngờ xảy ra, bà bầu này đã phải tháo khớp chân bên phải. Đứa con thứ 2 trong bụng Hằng được hơn 8 tháng, gần đến ngày chuẩn bị sinh nở cũng không còn. Hằng phải nằm viện điều trị 53 ngày và phải cắt bỏ tử cung.

nha chong 2

Sau tai nạn, Hằng trở thành người tàn tật và bị nhà chồng ghẻ lạnh

Sau đó, Hằng ra viện và về nhà chồng, nhưng mẹ chồng thường xuyên cay nghiệt việc bỏ tiền nong chạy chữa bệnh cho mình, rồi cứ thỉnh thoảng bực mình lên, bà lại đuổi cô cút khỏi nhà. Không chịu nổi sự tủi thân đó, cô gọi điện xin bố đẻ lên đưa mình về. Ông Nguyễn Khắc Đơm – bố ruột của Hằng chua chát nói: “Tôi già như thế này mà phải lọ mọ đạp xe lên nhà chồng nó để đón con gái về. Chở đứa con gái bị nhà chồng trả về sau lưng, lòng tôi đau như cắt. Không có cảnh nào khổ và cay đắng hơn cảnh một ông già còng lưng chở đứa con tàn phế hơn 30 tuổi về nhà”.

Về nhà bố mẹ đẻ một thời gian, vì nhớ con nên cô lại nhờ bố chở xe đạp về nhà chồng thăm con. Về đến nhà chồng thì cô bất ngờ được hàng xóm cho biết, chồng cô đã mang quần áo của cô ra đốt hết. Sau đó, Hằng phải nhờ người đón con gái của mình về nhà ngoại chơi với mẹ một vài hôm. Thế mà con vừa về với mẹ được vài tiếng, chồng đã tức tốc đến đón về, lại còn chửi bới bố mẹ vợ và vợ um lên khiến ông Đơm chỉ biết khóc lóc trong tức tối.

Đến giờ, Hằng vẫn chỉ biết bật khóc nức nở khi nhắc chuyện cũ. Cô bày tỏ nguyện vọng: “Giờ tương lai của em chẳng còn gì nữa. Mong ước duy nhất của em bây giờ là được sống cùng con gái lớn của mình. Cháu sống với nhà nội không có quần áo đẹp mặc, không ai chăm sóc. Bố chồng thì luôn nói tốt với mọi người. Nhưng chính ông còn nhiều lần bảo em rằng đáng lẽ em nên chết thì mọi việc sẽ may mắn hơn”.

Hóa điên vì nhà chồng đối xử tệ bạc

“Hồng nhan bạc mệnh”, sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở Hòa Bình, vì thế, khi tròn 18 tuổi, cô gái vùng cao H.T.A đã quyết tâm từ giã cha mẹ theo bạn bè xuống Hà Nội lập nghiệp.

Trong tháng ngày bươn chải nơi phồn hoa đô thị, H.T.A đã gặp và yêu một người đàn ông lớn hơn mình 3 tuổi, nhưng khi T.A chuẩn bị đưa anh chàng về ra mắt gia đình thì bỗng nhận được tin từ mẹ: “Bố mẹ đã nhắm cho con một đám, cuối tháng này con về làm lễ ăn hỏi nhé”. Nghe tin dữ, cô như lặng đi rồi gào khóc và xin mẹ thay đổi quyết định. Nhưng rồi cô đã bất lực khi bố tuyên bố “Bố nhận lễ người ta rồi. Tiền tiêu hết rồi, giờ mày không về thì bố tính sao đây”. Vì làm tròn chữ Hiếu, T.A đành nuốt nước mắt chia tay mối tình đầu và lên xe hoa về nhà chồng theo sự sắp đặt của bố mẹ.

Những ngày mới về làm dâu, T.A đã cố gắng nỗ lực hết mình để làm cho bố mẹ chồng vui. Mẹ chồng cô luôn nhẹ nhàng, chỉ dạy con dâu mà không một lời phàn nàn. Nhưng ngược lại, bố chồng cô lại là người nghiện rượu và hay chửi bới. Ông hay tìm cách gây sự với con dâu, dù chẳng có chuyện gì. Cứ mỗi lần say, ông lại lôi T.A ra nói này nọ “cha bố mày, cái đồ không học, mới nứt mắt đã lấy chồng”, “cha bố mày cái đồ lắm chuyện này…”.

nha chong 3

H.T.A đã phải vào bệnh viện tâm thần điều trị vì không chịu nổi sự khắc nghiệt của nhà chồng.

T.A đã cố gắng nhiều để tránh va chạm nhưng mâu thuẫn ngày càng sâu sắc. Chồng cô mới đầu còn bênh vợ nhưng rồi sau đó, vì nhiều lý do khiến anh ức chế mà đứng về phía bố chồng chửi vợ thậm tệ. Thậm chí là túm tóc, đánh vợ thường xuyên khiến cô nhiều lần mặt mày tím tái.

Mới chỉ 18 tuổi nhưng cô gái trẻ đã phải nếm trải bao nhiêu đắng cay do cuộc hôn nhân bố mẹ sắp đặt. Cô không còn biết nói chuyện với ai. Mẹ chồng biết, nhưng bất lực nhìn con dâu bị hành hạ. Đôi khi T.A thấy mẹ chồng khóc xin trong bất lực. T.A từng nghĩ đến cái chết nhưng rồi khi nghĩ đến bố mẹ cô lại không đành lòng.

Nỗi đau chồng chất khiến T.A ngày càng bị trầm cảm, cho tới ngày cô tới bệnh viện khám và bác sĩ đã cho cô thuốc để uống. Nhưng đau đớn thay, khi chồng cô phát hiện ra túi thuốc, anh ta điên cuồng vứt hết và tuyên bố cấm vợ uống thuốc cho tới khi sinh một đứa con. T.A vẫn kiên trì lén lút điều trị nhưng chẳng được bao lâu, khi bố chồng và chồng phát hiện, người túm tóc, người chửi nói cô không ra gì, chồng cô còn cầm điếu cày đánh vào lưng vợ. Trong cơn tuyệt vọng, cô gái trẻ đã phát điên và có những phản ứng đường cùng khiến nhà chồng sợ hãi.

Đến khi tỉnh lại, T.A không nhớ rõ chuyện hôm đó thế nào. Sau này nghe mọi người kể lại cô mới biết mình bị buộc hết tay chân và đưa vào bệnh viện tâm thần. Từ hôm đó tới khi cô nằm viện được 2 tháng, chồng chỉ tới thăm T.A một lần, khi nghe nói T.A có triệu chứng bị tâm thần, anh đã biệt tăm luôn. Khi sức khỏe đã ổn định hơn và chuẩn bị được xuất viện, T.A chua chát nói cô cũng chưa biết sẽ đi về đâu nữa…

Theo Zing News

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb