Tâm sự rơi nước mắt của cậu bé 15 tuổi bị mù hai mắt

Một ngày giáp Tết, chúng tôi tìm về hoàn cảnh thương tâm của em Trần Văn Lương (15 tuổi), ở Thôn 1 – Lệ Kỳ, xã Vĩnh Ninh, huyện Quảng Ninh (Quảng Bình), bị mù hai mắt, phải bỏ học giữa chừng. Căn nhà trú ngụ của mẹ con Lương hôm chúng tôi đến cửa đóng im ỉm. Gõ cửa mãi, từ trong góc phòng tối mịt, tiếng đứa bé vọng ra: “Cháu Lương đây, mẹ cháu đang đi bắt cua ngoài đồng”.

Ngồi đợi đến chiều tối, từ ngoài cổng, người phụ nữ dáng người thấp nhỏ, khắc khổ trở về nhà với “chiến lợi phẩm” chỉ là vài chục con cua đồng. Chị là Trần Thị Nguyệt (mẹ em Lương). Chị Nguyệt năm nay 49 tuổi, sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo, nhà có 4 anh chị em, chị là con út trong gia đình, bố chị mất lúc chị mới 9 tuổi. Lớn lên anh chị đều có vợ có chồng, riêng chị do ốm đau bệnh tật từ bé nên không lấy chồng, chỉ “xin con” và sinh được em Lương.

>> Những nghi lễ đám cưới “độc và lạ” nhất trên thế giới

 22222
Mỗi ngày chị Nguyệt thường ra đồng bắt cua về nấu ăn và số dư còn lại đem ra chợ bán kiếm tiền đong gạo

Số chị Nguyệt nghiệt ngã lắm. Cách đây 10 năm, mẹ chị vì tuổi già, bệnh tật nên đã qua đời chỉ còn hai mẹ con nương tựa vào nhau. Sau 20 năm trời vất vả làm lụng, tích cóp và vay mượn, chị đã dựng được căn nhà mái ngói hai gian trên mảnh đất hoang của người anh trai cả nhường lại. Những tưởng đây là mái ấm hạnh phúc dài lâu của hai mẹ con nhưng ngờ đâu tai họa ập đến, người chị dâu đòi lấy lại đất khiến mẹ con chị luôn sống trong cảnh lo âu không có chỗ ở.

Em Lương năm nay đã hơn 15 tuổi nhưng nhìn vóc dáng nhỏ thó như một đứa trẻ lớp hai, nhưng bù lại Lương có khuôn mặt rất thông minh, ngoan hiền nên được mọi người yêu mến. Thuộc diện gia đình hoàn cảnh khó khăn nhưng Lương luôn là học sinh khá, giỏi và có ý chí vươn lên trong học tập nên từ năm lớp 3, em được xét cấp học bổng thuộc dự án “học sinh nghèo vượt khó.

Suốt mấy năm vừa qua, em vẫn duy trì kết quả học tập và rèn luyện tốt nên vẫn tiếp tục được nhận học bổng. Nhưng rồi, những cơn đau đầu của em ngày càng nặng, lực học của em giảm sút, vạn vật xung quanh em trở nên mờ dần, và em phải nghỉ học vì không còn nhìn thấy ánh sáng.

Trước bệnh tình của con, chị Nguyệt đành nuốt nước mắt vào trong để đổi ngôi nhà lấy 20 triệu đồng đưa con đi khám bệnh với hy vọng cứu được đôi mắt mù lòa cho con. Chị Nguyệt đưa con vào Bệnh viện Phương Đông khám mắt nhưng bác sỹ kết luận không phải bệnh mắt, rồi lại giới thiệu chuyển viện, và sau nhiều công đoạn khám chụp từ bệnh viện này sang bệnh viện khác tại Thành phố Hồ Chí Minh, chị như chết lặng khi nghe bác sỹ kết luận em Lương bị u não.

 Sổ khám bệnh và chẩn đoán mất thị lực hai mắt của em Lương 
Sổ khám bệnh và chẩn đoán mất thị lực hai mắt của em Lương

Khối u trên đầu Lương đã lớn “choán chỗ trên tuyến yên” gây ảnh hưởng nặng đến thị lực cả hai mắt. “Nó tuy bé người nhưng có ốm đau chi mô, bỗng dưng trời bắt tội mang bệnh hiểm nghèo thế này”, chị Nguyệt nhìn con, nước mắt chảy ròng hai má.

Hiện tại, hai mẹ con chị Nguyệt đang ở nhờ nhà của anh trai kế, vợ chồng người anh cũng cơ cực nên dắt díu vợ con đi làm ăn xa, khi nào về mẹ con chị sẽ phải trả lại nhà cho họ. Bản thân chị Nguyệt cũng phải gồng mình sống chung với rất nhiều bệnh tật kinh niên, có cả khối u vú phát hiện cách đây đã 10 năm nhưng cũng phó thác cho số phận không dám đi khám lại chỉ vì gia cảnh nghèo.

Giờ đây chị Nguyệt không có sức khỏe để bươn chải kiếm tiền chạy chữa cho con, quanh năm chỉ biết quanh quẩn với hơn 2 sào ruộng để kiếm gạo ăn, thỉnh thoảng có mớ rau trong vườn đem ra chợ bán để đổi lấy thức ăn cho con. Hiện bệnh tình của con như vậy, lòng người mẹ thật đau xót nhưng cũng đành bất lực, trong nhà không có thứ gì có giá trị để bán kiếm tiền mua thuốc giảm đau cho con chứ làm gì dám mơ đến những mấy trăm triệu chi phí cho một ca mổ não.

 Vườn rau muống trước nhà cũng là nguồn thu chính của mẹ con chị Nguyệt
Vườn rau muống trước nhà cũng là nguồn thu chính của mẹ con chị Nguyệt

Vào những ngày đông rét buốt, Lương phải chịu những cơn đau nhức dữ đội, nhiều đêm em thức trắng, mong sao cho trời sáng, nhưng màn đêm cứ bám lấy em, không buông tha cho em, trước mắt em chỉ còn là bóng tối mịt mù. Nhà được cái tivi cũ để Lương làm bạn thì đã hỏng, bạn bè cùng trang lứa đều được đi học cả, em không còn gì để nghe, để biết vạn vật xung quanh, còn mỗi cái bàn do dự án học bổng tặng và chồng sách vở ngày ngày em vẫn mò mẫm sắp xếp, nâng niu và tiếc nuối…

 Ngày ngày em vẫn mò mẫm sắp xếp, nâng niu 
Ngày ngày em vẫn mò mẫm sắp xếp, nâng niu chồng sách vở trong tiếc nuối…
 Thương mẹ, dù không nhìn thấy gì nhưng Lương vẫn mò mẫm quét nhà giúp mẹ
Thương mẹ, dù không nhìn thấy gì nhưng Lương vẫn mò mẫm quét nhà giúp mẹ

Khi được hỏi nếu cho em một điều ước thì em sẽ ước điều gì? Anh mắt mở to ngấn lệ, em nghẹn ngào trả lời: “Em ước được sáng mắt, dù chỉ một bên thôi cũng được để sau này còn kiếm tiền nuôi mẹ…”. Và em không nói được gì nữa, chỉ biết đưa tay lên quệt hàng nước mắt lăn dài.

 Lương chảy nước mắt khi nói về ước mơ được sáng mắt, đi học và sau này đi làm kiếm tiền nuôi mẹ
Lương chảy nước mắt khi nói về ước mơ được sáng mắt, đi học và sau này đi làm kiếm tiền nuôi mẹ

Tuổi mười lăm, cái tuổi mộng mơ hồn nhiên của học trò, nhưng đối với Lương tương lai trước mắt em chỉ còn là bóng tối. Em làm tôi nhớ lại lời của một bài hát: “…em mơ một vì sao sáng, dẫn lối em trên đường đời…”. Dẫu rằng đây chỉ là giấc mơ nhưng giờ đây đối với em cần lắm một giấc mơ, cần lắm những bàn tay dang rộng của tất cả cộng đồng xã hội hãy cứu giúp em điều trị căn bệnh quái ác và biến giấc mơ của em trở thành hiện thực.

Theo dantri.vn

Xem thêm: Máy hút chân không chè LD-660

digg delicious stumbleupon technorati Google live facebook Sphinn Mixx newsvine reddit yahoomyweb